Showing posts with label Ẩm thực & cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label Ẩm thực & cuộc sống. Show all posts

Những món ăn nhiều người không dám thử

Dù có giá rất "chát" những món ăn này được nhiều thực khách săn lùng song cũng không ít người “tẩy chay”.

Những món ăn nhiều người không dám thử

Cà phê chồn


Cà phê chồn hay cà phê phân chồn là tên một loại cà phê đặc biệt, được đánh giá là một trong những đồ uống hiếm nhất trên thế giới. Ở đó, hạt cà phê do chồn hương ăn, thải ra được xử lý rồi rang theo một kỹ thuật riêng. Khi uống, cà phê có mùi hương đặc trưng và vị rất lạ. Sản phẩm vô cùng đặc biệt của tự nhiên mà chỉ một số ít quốc gia có được.

Pín bò


Nếu như ở phương Tây, dương vật bò thường được sấy khô, dùng làm thức ăn cho vật nuôi thì tại nhiều nước phương Đông, nó lại là món ăn khoái khẩu nhờ vị giòn dai sần sật. Thông thường, dương vật bò được chế biến bằng cách hấp, chiên hoặc ăn sống. Đặc biệt, dương vật bò được ví như một loại dược thiện tự nhiên giúp quý ông sung mãn trong chuyện chăn gối.

Súp tổ yến


Súp tổ yến là một trong những món ăn hảo hạng được phục vụ tại các nước phương Đông. Ngoài hương vị thơm ngon, súp tổ yến “được lòng” người ăn nhờ tính bổ dưỡng. Tuy nhiên, không ít người e ngại bởi món ăn được làm từ nước dãi của loài chim yến.

Chuột


Chuột được sử dụng làm thức ăn ở nhiều nơi như Triều Tiên, Trung Quốc, Việt Nam và một số nước châu Phi. Khi thưởng thức món ăn từ loài gặm nhấm này, người ta chủ yếu chọn chuột đồng bởi chúng không có mùi hôi nồng như chuột cống.

Tuy nhiên, dù được chế biến theo cách nào thì chuột vẫn tiềm ẩn nguy cơ lây lan dịch hạch và các bệnh truyền nhiễm nguy hiểm khác.

Óc khỉ


Món ăn này nổi tiếng dã man, từng là món hảo hạng dùng để chiêu đãi khách của Từ Hy Thái Hậu. Khi ăn, người ta sẵn sàng múc từng chén óc khỉ và thưởng thức một cách ngon lành bất chấp cảnh tượng đau đớn, máu me.

Nhện chiên


Là món ăn đường phố phổ biến tại Campuchia. Những chú nhện chủ yếu được chế biến bằng cách chiên. Khi thưởng thức, nhện có vị giòn dai hấp dẫn. Điều khiến thực khách quốc tế e ngại chính ở hình thù đầy lông lá, đen bóng. Đặc biệt, khi thưởng thức, bạn có thể gặp phiền phức từ lớp dịch đen tiết ra từ món ăn.

Ấu trùng ong


Ấu trùng ong được thưởng thức phổ biến tại Trung Quốc và Nhật Bản. Món ăn này xuất hiện hàng ngàn năm trước, là cách cung cấp protein khi các loại thực phẩm như cá, thịt còn khan hiếm.

Dù là đồ ăn của “con nhà nghèo” nhưng hương vị thơm ngon, béo ngậy của ấu trùng ong nhanh chóng chinh phục nhiều người thưởng thức. Dần dần, ấu trùng ong trở thành đặc sản được nhiều người săn lùng.

Trứng vịt lộn


Trứng vịt lộn vốn là trứng do vịt sinh ra, được thụ tinh trong vòng 17 ngày. Ở Việt Nam, trứng vịt lộn chỉ được coi là món ăn bổ dưỡng thì người dân Trung Quốc lại xem nó như một thứ thuốc cường dương dễ tìm.

Tuy nhiên, không phải loại trứng lộn nào cũng được dùng để làm món cường dương. Người ta không sử dụng trứng gà lộn bởi họ tin rằng trong loại trứng này có nhiều chất không có lợi.

Uống máu, ăn tim rắn


Ngoài cách pha với rượu thì dân sành ăn tỏ ra thích thú với việc uống máu rắn tươi. Đặc biệt, quả tim hiếm hoi vẫn còn thoi thóp sẽ vô cùng kích thích nhu cầu thưởng thức của thực khách. Cánh mày râu tin rằng, cách ăn sống nuốt tươi này có tác dụng tráng dương, khiến họ trở nên bất bại trong sinh hoạt chăn gối.

"Triết lý Sushi" của ông chủ nhà hàng nổi tiếng khắp Nhật Bản

“Một khi đã quyết định về nghề nghiệp của mình, bạn phải nhấn chìm chính mình vào công việc, bạn phải yêu say đắm và không bao giờ được phàn nàn về nó. Bạn phải hiến dâng cả cuộc sống của mình để biết hết và làm chủ tất cả mọi kỹ năng cần thiết. Đó là bí quyết của thành công và là chìa khoá của sự vinh danh”.


"Triết lý Sushi" của ông chủ nhà hàng nổi tiếng khắp Nhật Bản
Chân dung "nghệ sĩ sushi"

Jiro Ono Sushi, một quán sushi nhỏ với diện tích chỉ hơn 50 mét vuông đã trở thành một nhà hàng nổi tiếng của cả Nhật Bản với thực đơn sushi được cho là ngon nhất thế giới.

Để được thưởng thức tại nhà hàng này, khách hàng cần đặt chỗ trước ít nhất 3 tháng. Jiro Ono, người chủ nhà hàng 85 tuổi được vinh danh là nghệ sĩ sushi hàng đầu Nhật Bản đã có 70 năm làm việc với thực đơn chỉ là sushi.

Đài truyền hình CNBC đã sản xuất một bộ phim tài liệu về cuộc đời và “sự nghiệp sushi” của Jiro Ono mang tên “Jiro Dreams of Sushi” được rất nhiều người trẻ trên toàn thế giới đón nhận nhiệt tình. Họ bị chinh phục bởi một triết lý khởi nghiệp đầy nhân văn và văn hóa làm việc của người Nhật Bản. Từ một cửa hàng sushi nhỏ, Jiro trở thành một biểu tượng và niềm tự hào ẩm thực của Nhật Bản.

Triết lý khởi nghiệp của Jiro được gọi là “triết lý sushi” đã gợi ý cho chúng ta những bài học quan trọng sau:

Bạn phải yêu công việc của bạn


Jiro tâm sự: “Một khi đã quyết định về nghề nghiệp của mình, bạn phải nhấn chìm chính mình vào công việc, bạn phải yêu say đắm và không bao giờ được phàn nàn về nó. Bạn phải hiến dâng cả cuộc sống của mình để biết hết và làm chủ tất cả mọi kỹ năng cần thiết. Đó là bí quyết của thành công và là chìa khoá của sự vinh danh”.

Có một điều cần ghi nhớ rằng, Jiro không nói “hãy tìm công việc bạn yêu thích”, mà ông nhấn mạnh “bạn phải yêu công việc bạn đã chọn”.

"Triết lý Sushi" của ông chủ nhà hàng nổi tiếng khắp Nhật Bản
 Jiro Ono Sushi có tới 20 món sushi, nhưng chỉ sushi mà thôi

Điều này có nghĩa là với công việc, bạn phải ý thức và nuôi dưỡng tình yêu giống như trong hôn nhân vậy. Điều này hoàn toàn khác sự yêu thích của tuổi trẻ bồng bột, một sáng thức dậy thấy háo hức muốn thực hiện một điều gì đó thế rồi vỡ mộng và chán chường sau đó vài tuần khi va chạm những thử thách. Tình yêu công việc đòi hỏi một sự cống hiến gần như trọn đời.

Điều này gợi cho chúng ta nhớ đến hai cụm từ phổ biến “làm việc vì tiền” và “làm việc vì lòng say mê”. Niềm đam mê công việc là hành trình thực hiện một ước mơ, có đôi lúc chúng ta phải chịu đựng những điều kiện làm việc cực nhọc, để rồi chúng ta có thể tận hưởng cuộc sống khi thành công.

Không quá tệ nếu chúng ta bị trách là chỉ biết “làm việc vì tiền”, nhưng “làm việc bằng lòng say mê” là một cuộc cách mạng trong mối quan hệ giữa chúng ta và công việc, là cơ sở để nâng cao chất lượng cuộc sống.

Chuyên môn hóa và đơn giản hóa


Sushi được định nghĩa như một món ăn đơn giản, nhỏ gọn. Nhưng chính Jiro đã đưa món ăn này lên một cấp độ mới. Khác với những nhà hàng khác, Jiro không phục vụ các món ăn như khai vị hay tráng miệng, thay vào đó thực khách được phục vụ với 20 món sushi đầy đủ mùi vị, và chỉ sushi mà thôi.

Điều đặc biệt, nhà hàng của Jiro chỉ có 10 chỗ ngồi, điều này giúp cho các nhân viên của ông được tập trung để làm ra các món sushi ngon nhất. Họ cũng có thể giúp họ quan sát chi tiết tính tình của từng khách hàng và phục vụ tốt nhất.

"Triết lý Sushi" của ông chủ nhà hàng nổi tiếng khắp Nhật Bản
Không gian nhỏ của nhà hàng giúp nhân viên có thể quan sát hiểu hiện của từng khách hàng để có thể phục vụ tốt nhất

Yoshikazu, con trai đầu của Jiro - người hiện nay được kế thừa quản lý nhà hàng cho biết, các nhân viên trong nhà hàng làm công việc lặp đi lặp lại hàng ngày như nhau, điều đó tạo điều kiện họ làm chủ đầy đủ các kỹ năng nhỏ nhất và tạo ra các món sushi có chất lượng rất ổn định.

Jiro cũng làm đi làm lại công việc của ông hàng ngày trong suốt 70 năm, điều đó giúp cho ông hiểu rõ tất cả mọi điều về thế giới sushi. Sự sáng tạo của ông cũng chỉ tập trung trong ngành hẹp là sushi thay vì đi theo chiều rộng. Ông đã đưa món sushi của mình thành một môn nghệ thuật đầy hấp dẫn.

Sự hy sinh


Khi các bạn quyết định chọn kịch bản cho cuộc đời mình là “làm công việc mình yêu thích” thì cần chú ý rằng, kịch bản này có chi phí rất cao, đặc biệt là trong thời gian đầu. Một khi bạn chọn con đường này thì phải sẵn sàng trả học phí cho việc nhập học. Vì có thể bạn phải làm việc nhiều giờ hơn và kiếm được ít tiền hơn so với những người xung quanh.

"Triết lý Sushi" của ông chủ nhà hàng nổi tiếng khắp Nhật Bản
Ông Jiro OnoJiro là một người thợ làm sushi hạnh phúc, ông yêu công việc và thực hiện nó hầu như suốt cả cuộc đời

Jiro đã phải chấp nhận xa gia đình, xa những đứa con đang lớn của mình để tập trung toàn bộ thời gian vào công việc học hỏi và sản xuất sushi. Có lúc ông phải chống chọi với sự đói nghèo. Những đứa trẻ của ông phải tiết kiệm hàng tháng trời mới đủ tiền mua được một lon coca-cola.

Cuộc sống của Jiro hôm nay lại khác, ông trở thành giàu có và nổi tiếng với chính niềm đam mê của mình. Mối quan hệ cha con ngày càng thân thiết khi hai con trai của ông quyết định nối nghiệp sushi của cha. Ông kiên trì lót những viên đá thành con đường thành công từ chính cái bếp sushi nhỏ của mình.

Jiro đã thấy được ước mơ của ông không thể thực hiện được qua những giải pháp nhanh chóng, mà là một sự khổ luyện thậm chí đôi khi là đau đớn để hoàn thành.

Khi bạn "kết hôn" với công việc, sống với nó, phần thưởng bạn nhận được luôn luôn xứng đáng.




Hãy biến khỏi đất nước của tôi

Rất nhiều cơ quan truyền thông của Nhật đã tiến hành các cuộc điều tra ý kiến của người dân, và lần này, người Nhật đã kiên quyết bảo vệ những gì họ coi là thuộc về truyền thống của mình.

Bị lên án vì giết cá heo, người Nhật trả lời: “Hãy biến khỏi đất nước của tôi” .

Hãy biến khỏi đất nước của tôi

Từ câu chuyện của một nhà bảo vệ động vật


Ngôi sao của một bộ phim tài liệu về hoạt động tàn sát cá heo tại Nhật đã bị trục xuất về Mỹ mới đây. Quan chức Cục Xuất nhập cảnh Nhật đã tạm giữ ông trong 2 tuần và ban hành lệnh cấm ông trở lại Nhật. Trong quá trình bị tạm giữ, ông đã sụt cân rất nhiều, sức khỏe suy yếu đi trông thấy.

Khi được hỏi, nhà hoạt động bảo vệ cá heo, ông Ric O’Barry, cho biết ông quyết tâm sẽ trở lại Nhật và tiếp tục đấu tranh để bảo vệ loài cá heo. Nói chuyện với phóng viên trước khi lên máy bay, ông tuyên bố: “Tôi sẽ vẫn tiếp tục trở lại Nhật để theo đuổi những gì mà tôi cho là đúng. Việc đưa tôi ra khỏi nước Nhật không làm thay đổi quan điểm của tôi.”

Ông O’Barry từng là cố vấn quan trọng cho bộ phim “The Cove” từng được giành giải Oscar với danh hiệu bộ phim tài liệu hay nhất.

Trong phim đó, hàng trăm con cá heo đã bị truy đuổi đến một khu vịnh đặc biệt gần Taiji, Nhật và bị tàn sát đến chết, nước cả một khu vực rộng lớn nhuộm đỏ màu máu. Là một cựu huấn luyện viên cá heo giàu kinh nghiệm, ông hiểu rất rõ về loài động vật này, ông thường xuyên đến Taiji.

Ông O’Barry hiện đang quản lý dự án bảo vệ cá heo của riêng mình, dự án có mục tiêu bảo vệ loài cá heo trên khắp thế giới. Ông đã làm việc với những người Nhật làm nghề săn cá heo trong suốt nhiều năm qua để thuyết phục họ chuyển sang các loại hình kinh doanh khác ví như kinh doanh dịch vụ lặn biển hay làm xiếc cá heo.

Người Nhật trả lời: “Hãy biến khỏi đất nước chúng tôi”


Và người Nhật nói gì? Ngay sau vụ việc trên, rất nhiều cơ quan truyền thông của Nhật đã tiến hành các cuộc điều tra ý kiến của người dân, và lần này, người Nhật đã kiên quyết bảo vệ những gì họ coi là thuộc về truyền thống của mình.

Nhà báo Matt Gabriel tại Nagasaki nói: “Một quyết định hoàn toàn đúng đắn của chính phủ Nhật. Chúng tôi không cần những kiểu người như thế này đến đất nước chúng tôi để dạy chúng tôi phải cư xử thế nào, phải thay đổi truyền thống của mình ra sao.”

Bà Kazuko Fujita, công chức ở Tokyo, khẳng định rằng vụ việc ông Ric O’Barry bị yêu cầu rời khỏi Nhật không liên quan gì đến tự do ngôn luận, bởi theo bà, những người phương Tây chỉ trích Nhật cần nhìn lại chính những gì họ đã và đang làm.

Người Nhật chưa bao giờ lên tiếng chỉ trích người phương Tây vì giết mổ gia cầm hay bò, lợn; bất kỳ loài động vật nào cũng có linh hồn, vì thế việc người Nhật giết một con cá heo cũng chẳng khác gì việc người Mỹ giết một con bò hay gà, lợn.

Có thể người Nhật rất bảo thủ. Tuy nhiên, ngay cả với lý do bảo vệ loài cá heo, chính nhiều người phương Tây cũng không ủng hộ cách làm của ông Ric O’Barry.

Kỹ sư công nghệ thông tin người Mỹ Trent Bruch nói: “Chắc chắn ông O’Barry sẽ chẳng bao giờ làm một bộ phim tài liệu tương tự về tình trạng thảm sát cá heo tương tự tại đảo Faroe bởi những người da trắng thường chia sẻ suy nghĩ rằng họ chung một chiến tuyến. Trên thế giới còn biết bao nhiêu nước giết hại loài cá heo như Thụy Điển, Đan Mạch, Phần Lan nhưng tại sao ông O’Barry không làm?”

Rất nhiều nước trên thế giới đều có những phong tục dã man khác nhau


Thế giới bao gồm rất nhiều quốc gia và mỗi quốc gia có cách đối xử khác nhau đối với các loài động vật, có những con vật được đất nước này trân quý nhưng với nước khác chúng cũng chỉ là động vật bình thường.

Sẽ là không hợp lý nếu lấy quan điểm sống của nước mình áp đặt lên nước khác, phản đối truyền thống phong tục của người mang quốc tịch khác mình.

Ở Mông Cổ, người nước này rút xương và ruột của con bò hay cừu qua đường cổ họng sau đó nhét đá nóng cháy vào cũng qua đường này để thịt của con vật được chín từ trong ra ngoài. Người Peru thì nổi tiếng với món sinh tố ếch, người ta lột da con ếch rồi cho nó vào máy xay sinh tố khi nó còn đang sống nguyên cùng với một số loại gia vị khác để làm thành món sinh tố yêu thích.

Món ăn ếch sống cũng không phải riêng người Peru mới có, ở một số vùng của nước Nhật người ta cũng ăn món ếch sống theo một cách mà người nước ngoài nhìn vào hẳn thấy rất kinh dị. Đó là người Nhật rửa sạch một con ếch sống, sau đó bổ đôi giữa lưng con vật, họ cho con vật bổ đôi vào bát, rắc gia vị lên rồi cho vào mồm nhai sống từng nửa một.

Cá nhân người viết từng thấy rợn người khi mà người ta cho con ếch vào mồm, mắt nó vẫn mở trợn trừng và bởi nó bị chặt nhanh quá, dây thần kinh của nhiều bộ phận chân tay chưa chết hẳn, nó vẫn còn đủ khả năng giẫy vùng vẫy trong miệng người nhai để mong thoát thân.

Trong các phong tục, lễ hội đấu bò tót của Tây Ban Nha cũng không kém phần dã man khi chạy đua cùng với người dân và khách du lịch thì hai chú bò tót bị giết chết ngay trước mắt hàng nghìn khán giả đang reo hò cổ vũ. Đó là một lễ hội đã có truyền thống rất lâu đời của Tây Ban Nha và nó mang lại nguồn lợi không hề nhỏ cho kinh tế Tây Ban Nha.

Nếu một người xa lạ nhìn vào, đó chắc chắn là những hành động hết sức dã man. Tuy nhiên, là một người trong cuộc, người dân chỉ đơn giản nhìn nó như những phong tục truyền thống của mình.

Nó cũng giống như việc bạn sang Ấn Độ và yêu cầu họ phải ăn thịt bò, bạn sang Mỹ yêu cầu họ đừng giết lợn, sang Pháp bảo họ đừng ăn gan ngỗng nữa vì để làm ra món gan ngỗng thì họ đã đối xử với con vật đó vô cùng tàn tệ trong lúc nuôi.

Tại sao người Việt không thế?


Vòng quanh thế giới, quay lại Việt Nam, ta có thể có cái nhìn khác hơn về câu chuyện chém lợn ở làng Ném Thượng. Các tổ chức bảo vệ động vật rồi không ít người Việt chỉ trích đây là hành động bạo lực. Dưới những áp lực từ chính quyền, dư luận, lễ chém lợn năm nay phải tổ chức trong bạt kín, thay vì tổ chức lộ thiên cho bà con chứng kiến như mọi năm.

Tuy nhiên, nếu ai đó lập luận rằng nó khiến làm tăng tình trạng bạo lực, vậy có ai thống kê được rằng tỷ lệ bạo lực hay tội phạm ở làng Ném Thượng cao nhất, cao nhì tại Việt Nam hay không?

Nếu tìm hiểu, có thể thấy văn hóa truyền thống của làng lại bắt nguồn từ một câu chuyện ý nghĩa với nguồn gốc rõ ràng. Những người dân trong làng đều trân trọng truyền thống này, có chăng, chỉ có những "kẻ ngoài cuộc" ít hiểu biết về truyền thống, mới mạnh miệng lên án hay chạy theo phong trào.

Lý do người Việt ngay lập tức chạy theo việc a dua, chỉ trích các phong tục truyền thống, một phần không nhỏ đến từ việc họ không hiểu rõ giá trị văn hóa của những truyền thống lâu đời đấy.

Đây cũng là điểm khác biệt lớn nhất giữa người Việt với người Tây Ban Nha, người Chi Lê hay người Nhật Bản. Ở những quốc gia kia, họ hiểu rõ ý nghĩa của công việc mình đang làm.

Không phải cứ họ đến từ những nước “nhà giàu” thì làm gì cũng hay, một bản lĩnh và nền tảng kiến thức để bảo vệ cho truyền thống dân tộc trước sức ép của những người nước ngoài với nền tảng văn hóa và truyền thống khác chúng ta là điều hoàn toàn cần thiết.



Anh à! Lấy em đi!

 "Mình rất thích nấu nướng. Mình ước có một căn bếp thật to, để thoả thê nấu những món ngon cho chồng con, gia đình. Mình chưa chắc đã là người nấu ăn tuyệt ngon. Nhưng khi nấu, mình dành tất cả tình yêu thương vào đó. Bởi vì, tình yêu thương ấy, sẽ giúp chồng con mình ăn thật ngon miệng Mình tin là như thế!" - Gào

Gửi chồng tương lai:

- Anh à! Lấy em đi! Nhất định em sẽ chạy vào bếp giữa cái nóng 40 độ để làm cho anh món canh chua mà không kêu than nửa lời. Vì theo như những gì em biết thì trong lúc mệt mỏi, đàn ông người ra thèm món canh chua lắm.

- Anh à! Nhất định anh phải xây cho em một gian bếp không cần to, chỉ cần vừa phải! Và em sẽ tự mình sắm những vật dụng trong bếp! Phải! Một gia đình hạnh phúc thì yếu tố bếp đóng một phần khá quan trọng đó! Em muốn một gian bếp có đầy đủ những thứ cần thiết, mọi thứ sẽ đầy đủ ngay cả khi chúng ta đối mặt với khối lượng thời gian tương đối eo hẹp hiện nay!

- Anh à! Nấu ăn tùy tâm trạng! Một người nếu họ vui, họ sẽ dồn hết tâm trí, tình cảm vào món ăn, nhờ đó món ăn sẽ ngon. Nhưng sẽ có lúc em cảm thấy cuộc sống như cái địa ngục, bởi vì thế món ăn em nấu cũng sẽ như địa ngục mà thôi.Lúc đó đừng có trừng mắt lên với em, không là anh sẽ chỉ nhận lấy sự chai lỳ không cảm xúc thôi, em sẽ không tỉ tê xin lỗi đâu.

- Anh à! Còn nếu lúc em vui! Thì cả 12h đêm em cũng sẵn lòng dậy băm thịt gói chả cho anh ăn!

- Anh à! Con gái bây giờ có thể nấu ăn rất ngon! Nhưng cái khoản làm gà, vịt, chặt xương hơi bị ẩu một chút! Và em cũng chả ngoại lệ! Thú thực từ bé em được bố ưu ái không phải làm những việc đó! Nên thật là éo le nếu anh mang về nhà một con gà sống và mặc kệ cho em đánh vật với hoàn cảnh! Như thế người vợ sẽ rất tủi thân. Lúc đó cái việc sang nhờ chồng hàng xóm là điều không thể tránh khỏi! Chồng em có giận em cũng phải làm, vì mục đích em không để ngắm vẻ đẹp trai hay cơ bắp lực lưỡng của chồng hàng xóm, mà vì món cháo gà cho anh thôi!

Em chưa chắc đã nấu ăn ngon, nhưng em sẽ dành tất cả tình yêu thương vào đó...

- Chồng à! Kể cả chồng là người béo em cũng sẽ khuyến khích chồng ăn! Dĩ nhiên chồng ăn để có sức làm việc! chứ không phải ăn cho sướng cái mồm! Vì mẫu bạn trai lý tưởng của em là những anh chàng mũm mĩm, nên chồng chả phải quá kiêng khem để rồi khổ cái thân!

Và nấu ăn là thứ thực tế nhưng rất thiêng liêng! Đâu cần món gì quá cầu kì! Chỉ cần thứ gì đơn giản, nhưng nó đậm đà và hết lòng vì nó là được. Những món sơn hào hải vị đôi khi sướng miệng, khổ bụng. Người ta gọi là:"sướng trước khổ sau".Còn những món đơn giản, nhưng gọi là đơn giản, nếu sẩy tay một chút, chúng sẽ có thể rất nhạt nhẽo, hay mặn chát, thậm chí là cháy đen. Dĩ nhiên chúng ta ăn hàng ngày, nó tốt cho sức khỏe, còn hơn những thức cao lương mỹ vị kia.

Tình yêu cũng thế thôi! Những thứ phù phiếm phần lớn đều mang lại đau khổ! Còn để tìm một tình yêu đơn giản giờ khó lắm...



Đàn ông không cần biết nấu nướng và nội trợ!?

Chỉ là một vài lời tự sự của một gã trai vụng về đang tập tành chuyện bếp núc...

"Đàn ông không cần biết nấu nướng nội trợ". Quan điểm này chắc không còn xa lạ gì. Từ xưa tới nay người ta luôn quan niệm rằng đàn ông sinh ra là để làm việc lớn, gánh vác đại sự, còn quẩn quanh xó bếp, chăm con hầu chồng, lo bếp núc việc vặt trong nhà là của đàn bà. Thế nên mặc định trong suy nghĩ của mỗi người từ trai tới gái từ trẻ tới già là con trai không cần phải biết nấu cơm giặt giũ rửa bát... cái đó là dành cho con gái. Tất nhiên, là ngoại trừ những tiểu thư công chúa lười nhác vụng về. Họ chính là những người đầu tiên phản biện, nhưng nguyên nhân đằng sau nó chỉ là để biện minh cho cái sự lười biếng của họ.

Cũng chính vì những nàng tiểu thư công chúa ấy ngày càng nhiều, nên cũng càng nhiều thằng con trai nghĩ rằng: "Bọn con gái còn không biết thì mình đàn ông biết làm gì". Rồi "Con trai mà phải làm mấy việc đó không xứng tầm, là không cần thiết, là thấp hèn..." Nó vừa đánh vào tâm lý lười nhác, vừa đánh vào sĩ diện của thằng con trai, khiến chúng càng tránh xa mấy cái công việc tầm thường này (mặc dDù chúng cũng chưa làm được gì to tát, nhưng mà kệ, việc lớn sau này sẽ làm, bây giờ chơi đã). Người lớn cũng không ý kiến gì vì cũng nghĩ: "Sau này nó có vợ nó chăm". Và cứ thế những cậu bé lớn lên...

Đàn ông không cần biết nấu nướng và nội trợ!?
Đàn ông không cần biết nấu nướng và nội trợ!?

Tôi chẳng phải giỏi giang gì chuyện nấu nướng nội trợ. Nhưng vì sao tôi viết bài này? Bởi vì tôi đang phải gánh chịu hậu quả từ chính những quan điểm trên. Khi phải xa nhà sống tự lập, chẳng còn là "đại ca":likeaboss: trong nhà, chẳng còn cơm bưng nước rót sẵn ăn hay quần áo thay ra tự có người giặt. Tất cả đều phải tự mình làm lấy. Và tôi cảm thấy mình thật vụng về tệ hại khi xoay như chong chóng giữa cả đống những việc lặt vặt không tên. Ngày xưa có người yêu, tôi còn đỡ phần nào. Kể từ khi chia tay cô ấy, tôi phải một mình làm tất cả. Đó thật sự là một thảm họa với kẻ chây lười như tôi.

Đọc đến đây chắc các bạn cũng biết tại sao tôi viết bài này rồi nhỉ. Đàn ông cũng cần biết nấu nướng nội trợ. Không phải để ghi điểm hay giúp đỡ phụ nữ, mà là để có thể tự chăm sóc tốt hơn cho bản thân. Khi đã đủ trưởng thành, bạn phải học cách tự lập, tự chăm sóc cho bản thân, chứ không còn là thằng con trai sống trong vòng tay bố mẹ, được bố mẹ chăm sóc, lo cho bữa ăn giấc ngủ hằng ngày nữa. Vì thế công việc nội trợ cần phải biết, để phục vụ chính bản thân bạn chứ không phải mục đích gì khác.

Ngày xưa tôi có đọc được trong một tờ báo tuổi teen, rằng nếu bạn biết nấu vài món "tủ", bạn sẽ dễ dàng hơn trong việc chinh phục một người con gái. Hẳn là con trai biết nấu ăn sẽ có gì đó khác biệt thu hút hơn so với những thằng con trai khác, nhất là với những tiểu thư công chúa tôi vừa nói phía trên. Và lúc đó tôi cũng chỉ đơn giản nghĩ con trai mà học nấu ăn cũng chỉ là để "tán gái".

Bây giờ lớn lên, suy nghĩ của tôi cũng thay đổi. Tôi chẳng còn cho nó là "việc của đàn bà" nữa. Biết và làm tốt việc nhà sẽ chứng tỏ bạn là người chu đáo, tự lập và mạnh mẽ, vì bạn có thể tự mình làm được mọi thứ, sống tốt mà chẳng cần ai, và đó mới là điều phụ nữ nhìn thấy ở họ - những người đàn ông đảm đang, vững chắc an toàn và đáng tin cậy.

Tôi vẫn đang cố gắng hoàn thiện mình, hằng ngày, chăm chỉ học nấu ăn và làm việc nhà. Hi vọng rằng tôi có thể kịp học vài món ngon để thỉnh thoảng có thể mời cô gái tương lai của tôi một bữa thịnh soạn do chính tay mình chuẩn bị. Còn các bạn, những chàng trai chưa đảm đang, các bạn nghĩ sao?


Và em hãy đến ôm anh ngày đi!

Tình yêu của chúng ta sẽ tràn ngập trong hương vị của những chiếc bánh cupcake ngọt ngào và xinh đẹp, của đĩa spaghetti bò sốt đào tròn vị và lúc nào cũng tươi mát như cốc Mojito chanh dây...

Anh là một tên trai trẻ chỉ biết suốt ngày lủi hủi trong căn bếp nhỏ của mình, chăm chút các món ăn, ghi ghi chép chép hàng tá công thức nấu nướng ngoài ra chẳng giỏi việc chi cả. Có thể anh sẽ khô khan một chút, lạnh lùng một chút, ít quan tâm em một chút, không lãng mạn như những người đàn ông đào hoa ngoài kia với trăm ngàn lời nói ngọt như mía lùi.

Anh sẽ không tặng hoa cho em mỗi lúc em giận hờn, nhưng anh sẽ tặng em những viên chocolate sữa ngọt ngào hay chiếc bánh Tiramisu béo ngậy.

Anh không dẫn em đến các nhà hàng sang trọng vào những dịp kỉ niệm, nhưng anh sẽ chính tay chuẩn bị tất tần tật các món ăn mà em thích để chúng ta có buổi ăn tối cùng nhau tại nhà.

Anh không nhắn tin hỏi thăm khi em bệnh hay đơn giản chỉ là mất ngủ, nhưng anh sẽ nấu cho em một bát cháo bò với hành lá và chút tiêu giải cảm, một chén canh giò heo hầm đậu phộng bổ dưỡng hoặc một nồi chè hạt sen đường phèn trong ngắt. Vì anh muốn em khỏi bệnh hơn là cảm động bằng những dòng tin nhắn của mình.

Và em hãy đến ôm anh ngày đi!

Đừng trách anh những khi bỏ mặc em để mày mò thử nghiệm một công thức món ăn mới hay bực dọc vì mẻ bánh hôm nay bị cháy xém. Vì đó là đam mê của anh, anh muốn chinh phục tất cả các loại bánh hoặc là trở thành Gordon Ramsay của Việt Nam chẳng hạn. Anh yêu nó cũng như yêu em vậy.

Đôi lúc anh cũng khá là nóng tính đó, anh biết khi nào thì thịt vừa chín tới, làm thế nào để món hầm mau nhừ hơn mà, nên hãy ngồi yên để anh nấu nướng và giúp đỡ khi anh thật sự cần nếu em không giỏi về ngón nghề này. Em chỉ cần ăn thôi, mọi thứ hãy để anh lo!

Và hãy ôm anh – một anh chàng với chiếc tạp dề lấm lem đầy vết bẩn.

Đừng ngại khi anh có mùi của các loại gia vị hay những đồ hải sản tươi sống vì chúng sẽ trở nên thơm lừng và ngon tuyệt qua đôi tay chai sần của mình.

Anh cũng có mùi thơm ngọt ngào từ vanila, các loại bột cùng bơ sữa, trứng, đường đó chứ.

Nhưng hơn hết, ghì chặt vào, để cảm nhận được trái tim anh cũng ấm ấp như chiếc lò nướng thô kệch bên góc bếp em nhé!


ESHEEP KITCHEN

Ngay từ những dòng đầu tiên khi lật mở - Mật mã yêu thương (Ngọt), tôi bị ấn tượng bởi lời dẫn: "Tôi nghiệm ra rằng, một cô gái/một chàng trai biết nấu ăn hẳn sẽ là một người tình tuyệt vời, bởi họ có giác quan...thứ 7". Ắt hẳn, nếu bạn là một người tò mò như tôi sẽ rất muốn biết, làm thế nào để có thể trở thành một người tình tuyệt vời với giác quan thứ 7 như thế?
 Cảm hứng trên hành trình giải mã yêu thương trong căn bếp nhỏ
Đến với I love Cookbook như một cái duyên vậy, tôi vốn trước giờ nấu ăn không giỏi, dĩ nhiên trình bày hình thức không đẹp nhưng lại đam mê tất tần tật những tập sách ảnh về nấu ăn, làmbánh. Cứ hễ cầm một quyển sách trình bày đẹp, hình ảnh bắt mắt mà trong lòng cứ xuýt xoa mãikhông thôi. I love Cookbook cho tôi cơ hội tiếp cận nhiều hơn với niềm đam mê về cái đẹp ấy,đúng vào thời điểm quyển sách làm bánh "siêu phẩm" sắp ra mắt, tôi lại càng tò mò hơn.

Nhận được tập bản thảo sách và hình ảnh được đầu tư kĩ lưỡng, tôi đã hiểu vì sao c- Mật mã yêu thương (Ngọt) lại được gắn mác "siêu phẩm", từ đây tôi cùng trí tò mò và niềm cảm hứng được truyền qua những trang sách xinh đẹp trau chuốt.

Ngay từ những dòng đầu tiên khi lật mở ESHEEP KITCHEN - Mật mã yêu thương (Ngọt), tôi bị ấn tượng bởi lời dẫn: "Tôi nghiệm ra rằng, một cô gái/mộtchàng trai biết nấu ăn hẳn sẽ là một người tình tuyệt vời, bởi họ có giác quan...thứ 7". Ắt hẳn,nếu bạn là một người tò mò như tôi sẽ rất muốn biết, làm thế nào để có thể trở thành một ngườitình tuyệt vời với giác quan thứ 7 như thế?

Tác giả thay lời nói đầu đơn thuần bằng những dòng tự sự chân thành, từ thuở cô chỉ là một cô gái thích ăn ngon, thích ngắm nhìn và thích mày mò để làm ra những thứ "ăn được" ngon lành; cho đến hành trình lắm gian nan, bước qua những bỡ ngỡ ban đầu để có được thành công vẹntoàn của hôm nay. Cô thừa nhận rằng: "Tôi là một kẻ yêu Bếp".

Về nội dung của sách, sự kĩ lưỡng thể hiện khi tác giả dành hẳn một mục để liệt kê tất cả dụng cụ và nguyên liệu thiết yếu để làm các loại bánh Âu cơ bản, vì bánh mang phong vị nước Ý nên ngoài ra còn có hướng dẫn chọn nguyên liệu hẳn hoi để làm hài lòng những độc giả khó tính nhất. Dĩ nhiên, những ai yêu thích chuyện bánh trái không thể bỏ qua "bí kíp" đo lường, hẳn sẽcó đôi chút hoang mang cho các độc giả nhập môn với đồ ngọt mà không hiểu rõ các đơn vị quy đổi này.

Các công thức bánh cũng được sắp xếp rất hợp lý, đi từ những công thức đơn giản nhất như Tiramisu Ý cho đến những món bánh, tráng miệng cầu kì đậm vị matcha hay đượm mùi rượu nồng nàn. Một điều hay là cách tác giả nhóm các loại bánh có cùng tính chất, đặc tính và công thức lại để độc giả có thể thuận tiện theo dõi nhất. Còn gì thích thú hơn ẩn sau mỗi loại bánh làcả một câu chuyện, là những lời thì thầm chân thành, đôi khi là lời chia sẻ về chuyện yêu, về bánh hay đơn giản là những câu kể hài hước.

Nếu hỏi tôi thích phần nào nhất của sách, thì tôi có thể khẳng định rằng tôi thích tất cả. Mỗi công thức, mỗi câu chuyện đều phảng phất những nét rất riêng, nổi bật được tính cách tác giả, làm cho tôi cảm thấy thích thú. Tôi như được dạo chơi trong thế giới bánh ngọt nước Ý thuần chất, giản dị và đậm chất thơ; như thể ta đang thả mình trên những con thuyền đi dọc bờ sông Venice cổ kính.

ESHEEP KITCHEN: Mật mã yêu thương- Ngọt chắc chắn không đơn giản chỉ là mộtquyển sách dạy làm bánh thông thường. Mong rằng bạn đọc xa gần sau khi nhận được sách cũng sẽ tìm được cảm hứng trong suốt 365 ngày để biến những điều bình dị thành những thứ thật đặc biệt; và điều tuyệt vời nhất là, chúng ta sẽ là người giải MẬT MÃ YÊU THƯƠNG, mang tình yêu ẩm thực hòa vào những thông điệp yêu thương như một "bản giao hưởng" làm phong phú thêm cuộc đời.

Hạnh Nguyễn

Nấu ăn như cách thể hiện yêu thương

Tình yêu được sinh ra và tồn tại cũng như khi chúng ta chế biến và thưởng thức một món ăn.

Vào bếp nấu nướng, có lẽ đối với một đứa con gái cá tính như cô thì khoảnh khắc ấy chính là nữ tính và dịu dàng nhất. Lựa lựa, chọn chọn, cắt cắt, nấu nấu, nếm nếm chính là lúc cô bộc lộ một con người khác cuả mình.

Mỗi món ăn cô nấu là một cảm xúc về anh. Cảm xúc rất đỗi thô mộc và chân thật.

Mỗi hương vị món ăn là một kỉ niệm của cô về anh. Kỉ niệm ngọt ngào lẫn cay đắng trong khoảng thời gian bên nhau không quà dài nhưng cũng không đỗi ngắn ngũi.

Mỗi nguyên liệu cô chọn để nấu, dù là vô tình hay hữu ý cũng đều nhắc cô nhớ về anh. Nhớ về anh như một thói quen xa xỉ, đúng ra cô đã phải bỏ nó đi lâu lắm rồi.

Mỗi cách trình bày một món ăn là hình ảnh của anh trong suy nghĩ của cô. Có lúc tròn trịa cũng khi móp méo, có hồi rõ ràng mà cũng có phút mờ nhạt.

Tình yêu đơn giản chỉ là nấu một món ăn ngon cho người cô yêu thương!

Nấu ăn như cách thể hiện yêu thương

Tình yêu đơn giản chỉ là nấu một món ăn ngon cho người cô yêu thương! Tình yêu thì không có luật và cũng không có những quy tắc nào. Tình yêu được sinh ra và tồn tại cũng như khi chúng ta chế biến và thưởng thức một món ăn.

Chẳng có tình yêu nào tồn tại mãi mãi cũng như chẳng có món ăn nào cũng luôn có thể tươi ngon hoài sau khi được chế biến xong. Vì thế chẳng bao giờ cô hỏi anh hoặc có suy nghĩ là anh sẽ yêu cô mãi mãi.

Chẳng có hình bóng nào là duy nhất cũng như con người ta chẳng bao giờ ăn hoài một món ăn mà không biết ngán. Không phải cô không tự tin và bản thân và thiếu lòng tin vào tình cảm của hai người. Cô chỉ muốn anh xem cô là người yêu chứ không phải là một vị thánh để tôn sùng.

Chẳng có cảm xúc nào trọn vẹn như lúc ban đầu, cũng như khi bạn ăn món ăn ấy vào lần đầu tiên và những lần sau chắc chắn sẽ khác nhau hoàn toàn. Cho dù anh đã hết yêu cô, tình yêu ấy đã dành cho hình bóng khác thì cô cũng không bao giờ oán trách anh một lời nào. Vì thời gian có thể vun đắp nhưng cũng có thể xóa bỏ tất cả.

Chẳng có nhan sắc nào tươi trẻ vĩnh cửu, đồ ăn cũng chẳng thể giữ được màu sắc đẹp đẽ sau khi được ch ra dĩa sau một thời gian dài. Anh ra đi, không trách anh mà chỉ trách cô không đủ hoàn hảo để anh tiếp tục chỉ ngắm nhìn một mình cô.

Tình yêu đơn giản chỉ là nấu một món ăn ngon cho người cô yêu thương!

Cô đã nhiều lần nấu những món anh thích rồi lại mang nó đổ vào sọt rác. Sau một khoảng thời gian dài chạy trốn ký ức và gặm nhấm những yêu thương vỡ vụn cô chợt nhận ra bản thân mình đã quá ngu ngốc. Cho dù cô có đáng thương đến thế nào thì anh cũng sẽ không bao giờ quay lại. Cô bật dậy sau những tháng ngày gục ngã và bước tiếp thật mạnh mẽ, như chính con người cô.

Anh đã từng là tất cả của cuộc đời cô nhưng bây giờ thì không còn nữa. Vốn dĩ cô phải là tất cả của cuộc đời anh mới đúng, đánh mất cô là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh.

Anh đã từng hứa với cô trăm ngàn lời hứa và cô cứ ngu ngơ tin tưởng một cách tuyệt đối, để anh cứ tiếp tục lừa dối cô. Sau hôm nay sẽ chẳng bao giờ có việc đó nữa, vì anh không xứng đáng với sự tin tưởng của cô.

Anh đã từng tặng cô những món quà với biết bao hứa hẹn tương lai, nhưng chúng sẽ được cô cất hết vào quá khứ của ngày hôm qua. Vì ngày hôm nay trên con đường cô đi sẽ không bao giờ có anh.

Anh đã từng nắm tay cô đi qua biết bao con đường thì bây giờ cô sẽ bước một mình mà chẳng cần ai cả.

Tình yêu đơn giản chỉ là nấu một món ăn ngon cho người cô yêu thương!

Tạm biệt anh, một món ăn cô đã chế biến thành công nhưng hương vị thì thất bại.

Thất bại không phải vì cô dặm muối quá nhiều hay thêm đường quá ít mà chỉ là hương vị ấy vốn dĩ không phù hợp với cô.

Thất bại không phải vì lần đầu và những lần sau ăn món ăn ấy hương vị được chế biến ra đã thay đổi, mà chỉ là khẩu vị của người thưởng thức đã thay đổi.

Thất bạn không phải vì nguyên liệu không tươi ngon mà từ đầu đã định cả anh và cô không thuộc về nhau.

Thất bạn không phả vì trang trí xấu hay không hấp dẫn mà chỉ là anh đã không nhận ra được vẻ đẹp thật sự của cô, tâm hồn anh quá bình thường nên chỉ có thể thấy được nét đẹp qua sự bôi trét của son phấn.

Vì cô tin rằng, một cô gái như cô vẫn có thể đủ sức để chế biến thành công một món ăn khác và tìm ra hương vị dành riêng cho chính bản thân mình!


Hãy kéo chàng trai của đời mình vào bếp!

Cái bạn cần không phải một cậu trai để than công, kể khổ, rằng nấu ăn em mệt mỏi, cực nhọc thế nọ thế kia. Bạn cũng không cần một người đàn ông chỉ biết ném tiền về hàng tháng nhưng không biết căn bếp ở cái xó xỉnh nào, và người phụ nữ của cuộc đời họ đang đứng ở đâu, làm gì trong đó? Thế khác nào bảo anh ta xem bạn như cái nhà hàng, đến bữa cứ trả tiền và mua cơm!


Cho dù chàng có động đâu hỏng đó, phá hết cái nọ sang cái kia; chàng có là công tử, thiếu gia hay là chàng sinh viên suốt ngày ôm sách vở thì bằng mọi giá và tìm mọi cách, hãy lôi kéo chàng trai của cuộc đời mình vào bếp!

Căn bếp chính là đại bản doanh của con gái chúng ta, nên nếu muốn chàng lọt vào trận địa của mình, hãy "dụ dỗ" chàng để cả hai cùng nhau vào bếp. Lúc đó, chàng đã chính thức là của bạn và được hoàn toàn tùy nghi sử dụng rồi đấy, bạn yêu.

Bỏ qua bàn tay thái thịt thoăn thoắt rất nghề, bỏ qua bí quyết nêm nếm vừa tay rất điệu nghệ, bỏ qua chiếc nồi đang thơm nức mũi khiến dạ dày chàng phải xoắn xuýt... Hãy để chàng chú ý đến giọt mồ hôi đang ướt đẫm lưng, củ hành tây đang cay xè mắt bạn; hãy để chàng để ý rằng vừa xong công việc, học hành ở ngoài bạn đã vội vội vàng vàng xách làn đi chợ rồi lao cuống cuồng về bếp chỉ để chàng được nước rót, cơm bưng. Hãy để chàng biết nấu ăn không phải là công việc phải lao tâm khổ tứ, bạc tóc tốn công, nhưng từ chi phí để nấu một bữa ăn cho đến những công đoạn thực hiện nó – bạn – người phụ nữ đảm nhận công việc này có khi như nghĩ vụ cũng sẽ có những vất vả riêng. Hãy để chàng hiểu điều đó.

Vì sao ư?

Cái bạn cần không phải một cậu trai để than công, kể khổ, rằng nấu ăn em mệt mỏi, cực nhọc thế nọ thế kia. Bạn cũng không cần một người đàn ông chỉ biết ném tiền về hàng tháng nhưng không biết căn bếp ở cái xó xỉnh nào, và người phụ nữ của cuộc đời họ đang đứng ở đâu, làm gì trong đó? Thế khác nào bảo anh ta xem bạn như cái nhà hàng, đến bữa cứ trả tiền và mua cơm!

Bạn cũng chẳng cần phải ao ước lấy một ông chồng đầu bếp lo lắng hết chuyện bếp núc, nấu nướng hộ mình. Kể cả chồng bạn có là bếp trưởng của một nhà hàng năm sao đi nữa, bạn vẫn phải biết cách vào bếp để nấu cho anh ấy ăn. Cái bạn cần nhất chính là một người con trai biết quan tâm và muốn đồng cảm với bạn chính từ những gì bình thường và giản đơn nhất. Và trong căn bếp của mình, chính là cơ hội tuyệt nhất để chàng trai của cuộc đời bạn làm điều đó.


Tin tôi đi!

Chỉ khi đứng bếp cùng nhau, chàng mới có thể hiểu một cách rõ ràng và cặn kẽ nhất những điều trong cuộc sống mà bạn đang trải qua. Những niềm vui nho nhỏ ở cơ quan, hay một mặt hàng giảm giá khi được vào siêu thị, rồi công thức nấu ăn một món mới bạn vừa biết được... nó sẽ giải thích cho chàng hiểu những nụ cười bí ẩn lâu nay của mình mà bạn không tiết lộ để chàng biết. Rồi những mệt mỏi, áp lực, lo toan, gồng gánh của một người phụ nữ, chỉ khi đứng ở căn bếp của mình bạn mới có thể thành thật. Và tôi cũng tin rằng, lúc bạn đang đầu xù tóc rối, luôn tay luôn chân nấu ăn cũng chính là lúc bạn cho chàng được ngắm nhìn con người thật của chính mình, không quanh co, không giả tạo. Bạn là bạn, và chàng sẽ hiểu hơn ai hết – bạn chính là người giúp chàng no bụng mỗi ngày!

Nếu được, đừng chỉ dừng lại ở căn bếp. Thống nhất nhé, bạn không phải cái máy giặt, máy rửa bát, máy lau nhà cho chàng đúng không? Thế nên, hãy kéo chàng cùng làm việc nhà với bạn. Hãy để chàng học cách san sẻ và giúp đỡ bạn từ những điều nhỏ nhặt nhất, có như thế hạnh phúc mới được bền lâu.

Bạn không cần một sự hàm ơn rằng bạn đã vất vả vì chàng trai của cuộc đời mình đến mức nào; bạn lại càng không cần một người thay bạn làm hết những việc đó cho chàng, đúng không? ( Đến lúc có người làm thay nó, tôi dám chắc rằng bạn sẽ cực kì hối tiếc). Cứ cho là lo toan những việc không tên, nếu chẳng phải thiên chức thì cũng là bản năng của người phụ nữ. Bạn không cần phải tị nạnh vì sao đàn ông ngồi không rung đùi trong khi bạn bùi nhùi như chiếc giẻ khô lâu ngày tối tăm mặt mũi, điều bạn càn chính là một nửa cuộc đời bạn – chàng, biết sẻ chia với mình cả những điều từ khi sinh ra, ông trời đã mặc định nó chỉ dành cho riêng bạn – những người phụ nữ trong gia đình.

Thế nên là, hãy kéo người đàn ông của cuộc đời mình vào bếp! Bằng mọi cách, bạn yêu!


7 lý do nên yêu một cô gái thích nấu ăn

1. Yêu một cô gái thích nấu ăn, bạn sẽ là người thử nghiệm tài nấu nướng thường xuyên của cô ấy. Tất nhiên là sẽ có những món dở, vì đang thử nghiệm mà, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ bù đắp cho bạn những món ăn ngon lành khác nhanh thôi.

2. Một cô gái thích nấu ăn, chuyện bếp núc với cô ấy là chuyện nhỏ. Sẽ chẳng có chuyện hai người kì kèo phân chia nhau nấu nướng, bạn rửa bát nhé, còn cô ấy sẽ nấu.

3. Nếu yêu và lấy cô nàng, gia đình nhỏ sau này sẽ cực kì hạnh phúc. Cô ấy biết thổi hồn vào những bữa ăn, chăm sóc dinh dưỡng cho con cái. Và mỗi chiều tan sở, bạn chỉ muốn phóng nhanh về nhà để được ăn cơm cùng vợ con.

7 lý do nên yêu một cô gái thích nấu ăn

4. Mẹ bạn cực quý cô gái thích nấu ăn này. Vì sao à? Vì mẹ là người hiểu rõ nhất tầm quan trọng của những bữa cơm trong gia đình. Có một người con gái đảm đang, tháo vát như vậy, mẹ còn cần phải lo gì con trai mẹ không được ăn ngon về sau này nữa.

5. Cô ấy sẽ khiến bạn cực tự hào mỗi khi bạn dẫn đồng nghiệp hay bạn bè về nhà dùng bữa. Những món ăn lạ, cầu kì và thịnh soạn luôn được bày ra. Cũng có khi sang nhà ai đó dùng cơm, cô ấy sẽ chạy nhanh vào bếp và tất bật trong ấy, bạn chẳng phải sợ cô ấy lạ lẫm ai đâu.

6. Một cô gái thích nấu ăn thường sẽ rất sạch sẽ và ngăn nắp. Đối với cô ấy, bếp bao giờ cũng phải gọn gàng và đầy đủ nguyên liệu. Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm, có một người phụ nữ như vậy trong nhà là điều tuyệt nhất đấy!

7. Cô ấy am hiểu về các món ăn, những địa chỉ ăn ngon nổi tiếng. Nếu yêu cô ấy, bạn sẽ tiết kiệm được thời gian suy nghĩ xem phải đưa nàng đi chơi đâu. Vì chỉ cần đưa nàng đi ăn, hoặc về nhà để nàng thử làm một món mới nào đó cũng đủ lãng mạn rồi.


4 điểm đáng yêu chỉ có ở con gái thích nấu ăn

Rất chu đáo


Con gái thích nấu ăn thường rất chu đáo, do khi nấu ăn nàng phải luôn chú ý đến từng chi tiết nhỏ để có một món ăn ngon.  Vì vậy thường thấy ở những nàng thích nấu ăn là họ luôn nhớ người yêu thích gì, ghét gì, thói quen ra sao. Bạn bè đồng nghiệp sẽ nhìn bạn với ánh mắt ganh tị vì luôn có những bữa trưa nóng sốt và ngon lành mang đến công ty, mà chẳng cần đi ăn cơm tiệm bên ngoài.

Biết lắng nghe

4 điểm đáng yêu chỉ có ở con gái thích nấu ăn

Nấu ăn là một nghệ thuật, đòi hỏi người yêu thích bộ môn này phải rất kiên nhẫn và chịu lắng nghe. Món ăn đâu thể chỉ nấu một lần là ngon và thành công, có những món phải đòi hỏi nấu rất nhiều lần để có được sự thuần thục và hương vị như ý. Con gái thích nấu ăn luôn rất chịu lắng nghe, để họ rút kinh nghiệm cho việc nấu ăn thêm ngon. Tương tự khi yêu, họ chẳng bao giờ mệt mỏi hay cảm thấy phiền phức vì việc ngồi lắng nghe người yêu tâm sự. Sau một ngày dài mệt mỏi với vô số áp lực, có một chỗ dựa tinh thần như thế thì có chàng nào mà không thích cơ chứ.

Biết chấp nhận


Món ăn có ngon, có dở và cũng có món quá tệ thì phải bỏ vào thùng rác. Con gái thích nấu ăn luôn biết chấp nhận sự thật. Họ không lựa chọn một mẫu người yêu mơ mộng xa xôi, mà luôn biết trân trọng người đang bên cạnh mình.

Thay đổi vì đối phương


Nấu ăn là phải biết thay đổi và cải tiến, để giúp món ăn hoàn thiện hơn. Con gái thích nấu ăn luôn rất biết cách nhìn nhận về bản thân mình, cũng như người yêu. Họ sẵn sàng thay đổi nhược điểm của bản thân, để mối quan hệ của cả hai hoàn hảo hơn. Hãy trân trọng những cô gái như thế, các chàng nhé!